PDA

View Full Version : Bài văn nói về bệnh thành tích !!!!!!! - Lớp mình ơi !!!!!!


zOnzOn
16-03-2008, 01:05 AM
....Y học phát triển bệnh gì mà không chữa được ...nhưng có một loại bêng đúng là đang làm đau đầu toàn xã hội ...Như một thứ ung nhọt thách thức,mầm bệng nan y...Bệnh thành tích ...Một đât nước phát triển không thể ủ trong mình mầm bênh j này dược ..Dám nhìn thẳng vào vắn đề tìm hiểu rõ vấn đề là bước đầu để giải quyết tận gốc vấn đề...

Trước hết phải hiểu thế nào là bệnh thành tích .Thành tích là kết quả là mồ hôi nước mắt đạt được...Là những thành quả tốt đẹp đạt được nhờ vào lao động sáng tạo ,vào tài năng thực sự ...Nhưng bệnh thành tích là chạy theo thành tích ảo , kết quả ma . Nói như bác đó là " làm báo cáo láo thì hay"...Căn bệnh đó có từ át lâu nhưng nay đã lan tràn khắp các địa phương , tỉnh thÀNH , đáng sợ là nó lan vào những các nghàng mà lẽ ra không thể mang bệnh đặc biệt là giáo dục ....nghàng nghề cao quý nhất trong một xã hội ...

Vậy gốc rễ của bệnh thành tích là ở đâu ? Trước hết khẳng định ..nó xuất phát từ tâm lí hám danh hám lợi ...Chua chát nhớ lại khi xưa bảng nhãn Lê quí đôn cũng chỉ vì mong cho quí tử đỗ thi hội mà để lại tiếng xấu , đó là bệnh thành tích.Nhưng cũng cần nói thêm cái danh hão đó lại đem lại cái lợi thật , được trọng vọng ....Rồi từ đó kéo theo bao cái lợi thử hỏi ai cưỡng lại nổi ...Cứ thế bệnh thành tích trở nên phát triển ngày càng trầm trọng hơn .Nhớ lại thầy giám thị dũng cảm ở Hà tay tố cáo việc coi thi tốt nghiệp phổ thông không nghiêm túc...Đã bị nhân dân ác cảm, bị học sinh ném đá vào đầu ...Dĩ nhiên đó chỉ là những hòn đá ném dấu tay ...NHưng để lại một nỗi buồn vô hạn cho những người đứng lên phản đối bệnh thành tích trong giáo dục...Cư s thử nghĩ xem biết bao nhiêu những thủ thuật tinh vi được sử dụng trong kì thi đại học thì mới chua xót nhận ra ...Vẫn còn nhiều kẻ nuôi mộng làm tiến sĩ giấy...Bệnh thành tích có thể lộ liễu thô lậu ,có thể tinh vi khó lường . Và hậu quả của nó có thể nhìn thấy ngày một ngày hai đó là kinh tế ,giáo dục đất nước đi xuống ....Nhưng đó còn là những vấn đề về văn hóa truyền thống , đạo đức , và tương lai của dân tộc ....những điều còn phải nhắc đến nhiều hơn nữa

Vấn đề thứ 3 cần nói tới đó là những di căn để lại của bệnh thành tích( BTT)...Trước hết là cái hại to về tiền của ,hàng nghìn tỉ đồng đổ xuống bể vì thói ham phát triển dự án theo phong trào không hề tính tới sự khả thi của công trình .Cái hại đó vì ham cái tiếng " xuất sắc " , "hoàn thành trước thời hạn ''. biết bao công trình vừa xây xong đã phải phá đi vi ko đủ chất lượng như sân vận động việt trì phú thọ ...Nhưng còn cài hại khác đó là uy tín của Nhà nước sự bpos méo các thể chế của nhà nước . Việc thi tốt nghiệp các cấp tốn rất nhiều tiền hơn thế nữa thể chế thi hết sức nghiêm túc nhưng thật sự thì sao ? Có bao nhiêu học sinh thật sự đủ khả năng vượt cấp thực sự hàng năm khi mà điều mầccs trường quan tâm là tỷ lệ đỗ tốt nhgieepj cao ....Các trường thi bát nháo , học sinh làm bài kiểu gì mà trường thi trắng những tờ tài liệu ..

zOnzOn
16-03-2008, 01:08 AM
Thành tích là kết quả có thể đánh giá được của nỗ lực con người. Kết quả đó không chỉ là một lợi ích vật chất hay tinh thần cá nhân, tuy rằng phần lớn yếu tố tạo nên động lực khiến con người phải nỗ lực nhiều hơn, tốt hơn để đạt thành tích chính là lợi ích cho mình. Nhưng con người vẫn có thể làm hết sức mình vì lợi ích chung, lợi ích của xã hội, của đất nước.


Từ một phẩm chất tốt trở thành… bệnh

Theo định nghĩa đó, nỗ lực đạt thành tích của một cá nhân hay một tập thề là một phẩm chất đạo đức tốt, đáng biểu dương và nhân rộng. Hãy tưởng tượng một xã hội mà trong đó mọi thành viên đều nổ lực đe đạt những thành tích cao hơn trên các lĩnh vực hoạt động: thể thao, văn hóa, nghệ thuật, giáo dục, sản xuất, thương mại, công nghệ... vì lợi ích cho mình và cho cả cộng đồng. Xã hội đó chắc chắn tiến bộ, nền kinh tế nước đó chắc chắn phát triển, dân nước đó chắc chắn giàu có, quốc gia đó chắc chắn cường thịnh.

Nhưng đen khi nào thì những nỗ lực đạt thành tích, một phẩm chất tốt và cần thiết của mỗi thành viên trong xã hội, lại trở thành một bệnh, mà ngày nay chúng ta gọi tên nó là bệnh thành tích? Suy cho cùng, nếu diễn dịch bằng thuật ngữ kinh tế thông thường, sự khác nhau căn bản giữa thành tích và bệnh thành tích chỉ là sự khác nhau giữa hàng thật và hàng giả, hàng nhái. Và yếu tố then chốt làm nên sụ khác biệt đó chính là sự có mật hay không của lòng trung thực.

Điều lo ngại chung hiện nay là căn bệnh thành tích đang lan tràn trong ngành giáo dục của nước ta, không phải chỉ lây nhiễm cho một bộ phận nhưng người công tác trong ngành mà còn cho nhiều gia đình trong xã hội. Ông Nguyễn Thiện Nhân, tân bộ trưởng Bộ GDĐT, người được kỳ vọng rất nhiều trong công tác chấn hưng nền giáo dục nước nhà, đã nhận xét rằng không chỉ "các thầy cô, các trường ham muốn thành tích bằng kết quả thi cử cao" mà "hàng chục triệu phu huynh và học sinh chính là đồng tác giả của bệnh thành tích". Bệnh thành tích được ông phân tích như là "các thầy cô, các trường ham muốn kết quả thi cử cao" và "hàng triệu gia đình muốn con em mình có điểm cao (hơn thực chất), sẵn sàng đóng tiền bồi dưỡng các thầy cô để các em thi được điểm cao".

Tuy nhiên, muốn khắc phục căn bệnh nguy hiểm này, có nhiều vấn đề cần được phân tích thêm và làm sáng tỏ. Tại sao các trường và các thầy cô ham muốn kết quả thi cao? Phải chăng vì kết quả thi cử cao đó - dù là kết quả không phản ánh đúng thực chất - là tiêu chí được Sở hay Bộ sử dụng để đánh giá thành tích điều hành và giảng dạy của Ban Giám hiệu trưởng và các thầy cô, phải chăng với thành tích được đánh giá cao theo cách đó, chắc chắn ban giám hiệu và thầy cô sẽ có được lợi ích là được nâng lương, khen thưởng, tiếp tục trụ lại ở trường, ở lớp và tiếp tục "sự nghiệp" nhân lên căn bệnh thành tích. Và nếu tất cả các trường trên cả nước đều có những kết quả xuất sắc tương tự, phải chăng Bộ GDĐT sẽ được đánh giá là có thành tích tốt trong công tác điều hành giáo dục trên cả nước. Tại sao các phụ huynh muốn con em mình có điểm cao hơn thực chất ở đây cũng cần có hai cách nhìn: thực chất và thực dụng. Xét về thực chất, không có phu huynh học sinh nào muốn con em mình là học "giả". Họ là những người đã bỏ ra tiền của thật, công sức thật, thời gian thật và những hy vọng thật về một tương lai tốt đẹp thật của con em mình khi lo cho chúng được ăn học đến thành tài. Không có lý do gì họ lại mong muốn nhận được một món hàng giả. Tuy nhiên, đứng trên quan điểm thực dụng, họ sẵn sàng làm mọi cách, kể cả những cách tệ hại nhất mà chúng ta đã được biết qua báo chí, để con em họ qua được một kỳ thi, có một manh bằng đề làm cần câu cơm sau này. Có một mảnh bằng đi đã, vì đó là mảnh bằng được xã hội thừa nhận, rồi sau này khi có điều kiện sẽ cố mà học tiếp một cách chân thực. Như vậy, suy cho cùng, các phu huynh học sinh và các học sinh chính là nạn nhân của bệnh thành tích hơn là “đồng tác giả". Khi sự lây nhiễm của bệnh thành tích đã trở thành phổ biến, làm gì có ai được miễn dịch? Cuối cùng, không có ai khác hơn là xã hội phải gánh chịu rủi ro và chi phí cao hơn, một sự lãng phí nghiêm trọng về thời gian và tiền bạc, hậu quả của bệnh thành tích. Khi nguồn nhân lực thiết yếu cho sự phát triển kinh tế bị méo mó nghiêm trọng cả về số lượng lẫn chất lượng, các doanh nghiệp đành phải chấp nhận "hàng giả" lẫn lộn với "hàng thật" và phải dành thêm ngân sách đế đào tạo và huấn luyện lại sau khi tuyển dụng.

Chuẩn bệnh và trị bệnh

Bệnh thành tích là hậu quả của chủ nghĩa hình thức và chính nó là mẹ đẻ của bệnh sao chép, học thuộc lòng và hiện tượng đào tạo hình ống của hệ thống Đại học ở nước ta. Với bệnh thành tích, các phương pháp đánh giá, kiếm tra kết quả học tập trở nên dày đặc, nặng nề, phức tạp nhưng lại mang tỉnh chất rập khuôn, không có chỗ dành cho sự sáng tạo của học sinh, sinh viên. Bệnh thành tích và chủ nghĩa hình thức có thể có đất đứng trong thời kỳ bao cấp, trong một nền kinh tế khép kín, môi trường cạnh tranh không tồn tại. Nhưng khi chuyển sang cơ chế thị trường, trong khi các ngành kinh tế đi bước trước và tích cực nỗ lực để hoàn thiện cho phù hợp với một môi trường cạnh tranh mới, ngành giáo dục vẫn còn khá tụt hậu. Phương pháp giảng dạy và học tập ít thay đổi. Các giáo trình, giáo án khuôn mẫu vấn tiếp tục tồn tai. Học sinh, Sinh viên chỉ biết học mà không biết hỏi. Việc học hành chủ yếu dựa trên sao chép, không có không gian cho tư duy, suy luận. Các trường dân lập đã không phát triển đủ nhanh để đáp ứng nhu cầu học tập trong xã hội và tạo nên một môi trưởng cạnh tranh nhằm nâng cao chất lượng giảng dạy. Hơn nữa, hàng rào thi cứ quá nhiều và tập trung càng làm nặng thêm tinh than học tủ, học rập khuôn, sao chép của học sinh. Cánh cửa vào Đại học lại quá hẹp, một phải cạnh tranh với hàng trăm, khiến cho không thể không xảy ra tiêu cực và làm cho bệnh thành tích càng phát triển.

Chúng ta đều nhận thức rỏ ràng, một xã hội muốn phát triển tiến bộ phải có nhiều nhân tài, mà nhân tài phải là người có chân tài thực học, được tiếp thu những kiến thức và các phẩm chất đạo đức tinh hoa của nhân loại và của dân tộc thông qua hệ thống giáo dục của cộng đồng. Giáo dục chỉnh là xuất phát điểm, là nơi sản sinh ra nguồn năng lực cho sự cường thinh của một nước, một cộng đồng dân tộc. Một nền giáo dục tốt và trung thực sẽ tạo nên những con người đạt những thành tích tốt và trung thực. Những thành tích tốt và trung thực sẽ tạo nên những bước tiến mạnh mẽ cho cộng đồng dân tộc trên con đường phát triển.

Đất nước chúng ta đang tiến bước trên con đường đổi mới, mở cửa, hội nhập và tranh đua với thế giới đề giành lấy một vi trí xứng đáng trên hành tinh này. Cuộc đấu tranh kinh tế sắp đến rất quyết liệt và mang tỉnh chất thắng bại sinh tử không khác gì trên thao trường hay trên võ đài. Ở đó, một võ sĩ chỉ có thể chiến thắng đối chủ bằng tài năng thực sự của chính mình, không phải vì có một văn bằng chứng nhận đẳng cấp cao hơn. Đất nước chúng ta sau này có cường thịnh hay không tùy thuộc vào việc nền giáo dục của chúng ta có đổi mới để có thể sản sinh ra những chân tài thực học hay không. Trên tiến trình đổi mới giáo dục, bệnh thành tích phải được xóa bỏ. Đó không phải là một việc quá khó, nhưng chắc chắn cũng không dễ dàng.

zOnzOn
16-03-2008, 01:14 AM
"Xấu che, tốt khoe", người ta thi nhau kiếm càng nhiều danh hiệu càng tốt, vừa để che đậy cái yếu kém của nội lực bên trong, vừa để thành nổi tiếng.

Cụm từ “căn bệnh thành tích” càng ngày càng không còn xa lạ nữa với chúng ta, nó lây lan trong nhiều lĩnh vực và thường được nhắc đến nhiều nhất là trong ngành giáo dục. Nhưng thực tế là các lĩnh vực khác cũng ít nhiều bị ảnh hưởng bởi “căn bệnh” này.

Điều đáng quan tâm là mặc dù xã hội, dư luận chính thức thừa nhận đó là một căn bệnh nhưng để đồng lòng nhất trí chữa trị nó lại chưa được mạnh tay và đồng bộ, nên nó lây lan khá nhanh. Thẳng thắn mà nhìn nhận thì căn bệnh này đã làm ảnh hưởng tiêu cực đến kết cấu hạ tầng không những của nền giáo dục, thể thao mà còn ở nhiều lĩnh vực kinh tế - xã hội khác. Xin nêu ở đây một vài dẫn chứng để thấy mức độ nguy hại của căn bệnh này.

Trong lĩnh vực giáo dục, một trường tiểu học có học sinh lớp 2 còn chưa nhận biết hết được các chữ cái. Nhưng lớp của em này vẫn được xếp loại giỏi về thành tích dạy và học, tỷ lệ học sinh khá giỏi đạt 100%! Có trường, học sinh lớp 5 chưa biết tính cộng trừ số nguyên nhưng giáo viên dạy môn toán lớp em vẫn được công nhận là “giáo viên dạy giỏi”! Tại các kỳ thi học kỳ, thi cuối khóa thì giáo viên gửi gắm lớp cho nhau để chỉ vẽ cho học trò của mình làm bài, để lớp của mỗi người không có em nào bị điểm thấp và thế là “ thành tích” được nâng lên. Và lớp nào cũng cố gắng tạo được “thành tích” như vậy để cho cả trường đạt danh hiệu này nọ. Rồi thì chuyện một xã, phường nào đó được công nhận đã phổ cập xong bậc phổ thông cơ sở nhưng khi làm giấy tờ có người vẫn phải điểm chỉ vì không biết ký tên của mình.

Trong thể thao, điển hình nhất trong bệnh thành tích là nạn gian lận tuổi vận động viên trong các giải đấu, với các “nhi đồng cụ”, “thiếu niên cụ” mà năm nào, giải đấu nào cũng nghe nhắc đến. Người ta cứ giấu diếm bỏ qua cho nhau để nâng thành tích (dù là ảo) cho nhau, cùng nhau nhận giấy khen này, giải thưởng nọ...

Trong xét các danh hiệu khen thưởng liên quan đến phong trào "đền ơn đáp nghĩa", "uống nước nhớ nguồn" cũng thế. Trong khi thành tích thời kỳ đổi mới được chú ý quan tâm xét chọn; thành tích kháng chiến lại hầu như chỉ chú trọng về mặt hình thức. Kết cục, cuộc kháng chiến cứu nước hào hùng của dân tộc ta đã kết thúc gần 30 năm mà vẫn còn không ít người hy sinh xương máu, hiến dâng tuổi thanh xuân chưa được công nhận cống hiến rất đáng được tuyên dương của họ. Người xác minh, làm chứng ít dần do thời gian, người có công thì không rành rẽ trong việc viết báo cáo thành tích, lại ít được cấp trên quan tâm thấu đáo. Cuối cùng, không ít hồ sơ của người có công vẫn nằm trong... ngăn kéo.

1, 2, 3, nào đua lấy giấy khen!

Không hiếm những cơ quan được giấy khen rồi, lãnh đạo ở đây lại tìm cách vận động để lĩnh cho được bằng khen, cờ luân lưu... Được huân chương hạng 3 rồi, phải có cho được hạng 2, rồi hạng nhất. Họ nghĩ rằng "đến hẹn lại lên", thành tích cứ được nâng cấp dần theo thời gian chứ không cần căn cứ hiệu quả phấn đấu đích thực.

Nếu thành tích tương xứng với những danh hiệu được nhận thì cũng là lẽ đương nhiên nhưng đáng buồn là thành tích chỉ "tầm tầm bậc trung" nhưng danh hiệu lại " hoành tráng". Gần như có hiện tượng dây chuyền là phấn đấu để có càng nhiều danh hiệu càng tốt, càng có cơ hội để nổi tiếng. Nhiều người muốn lấy các danh hiệu được khen tặng để khoả lấp, che đậy cái yếu kém của nội lực bên trong đơn vị, hoặc của bản thân mình. “Xấu che"; khi bị báo chí nêu tên thì bào chữa, né tránh không dám nhìn thẳng vào sự thật. Nhưng "tốt khoe”, hoặc không tốt lắm cũng cứ khoe để lĩnh bằng được huân chương, bằng khen…

Như vậy, nếu nói theo góc độ y học thì "bệnh thành tích" ở nước ta đã ở dạng mãn tính (thậm chí nghiêm trọng hơn, đã thành ung thư). Vấn đề ở chỗ, nó đã “di căn” hay chưa, và điều trị nó bằng liệu pháp, loại thuốc đặc hiệu nào, cần sự phối hợp ra sao, đâu là gốc rễ, căn nguyên…?

Để từng bước "điều trị" căn bệnh này, thiết nghĩ, trước hết cần chú trọng các nhân tố cơ sở, cá nhân tiêu biểu, họ thực sự là những bông hoa đẹp trong "vườn hoa Tổ quốc" đang hàng ngày lặng lẽ toả hương mà không cần phải đi vận động để được khen thưởng. Họ có thể chỉ là người nông dân chưa học hết cấp 2, nhưng lại có những phát minh, sáng kiến đem lại lợi ích cho đất nước. Thực tế là vẫn xảy ra tình trạng người làm ra sản phẩm, của cải nhiều cho đất nước lại ít được khen so với cán bộ lãnh đạo. Để có được thành tích lớn không thể xem nhẹ thành tích tuy nhỏ nhưng thật sự có chất lượng , không thể chỉ quan tâm đến những chức danh lớn, đơn vị to mà biểu dương, động viên khuyến khích những cá nhân, tập thể ở cấp cơ sở. Có quan tâm đến cơ sở mới động viên được phong trào vì đó là nhân tố thúc đẩy phong trào thi đua theo chiều sâu, góp phần phát huy hiệu quả lao động, sáng tạo trong học tập, lao động và chiến đấu...

"Bệnh thành tích" phải được xem là" Quốc nạn", nếu không chữa dứt điểm sẽ làm giảm sự tiến bộ của xã hội, ngăn đất nước phát triển, thui chột nhân tố tích cực. Đã đến lúc tuyên chiến với căn bệnh này, bởi vì nó là nguyên nhân dẫn đến các vấn nạn khác hiện nay cũng rất nguy hại như "bệnh hình thức", nạn tham nhũng, tệ quan liêu... Thành tích phải thực sự là thành tích khi nó đem lại hiệu quả rõ nét, khiến mọi người, từ dân thường đến những lãnh đạo cao nhất " tâm phục khẩu phục". Thành tích cũng không phải chỉ xuất hiện sau mỗi phong trào thi đua được phát động. Cuối cùng cần có biện pháp mạnh chặt đứt mọi đầu mối nuôi dưỡng, dung túng cho căn bệnh tồn tại âm ỉ đã nhiều năm này.

zOnzOn
16-03-2008, 01:44 AM
Thành tích, giống như thành quả, thành tựu, thành công, là chuyện tốt, chuyện hay, đáng nêu gương, đáng học. Vì những cái “thành” ấy là do lao động sáng tạo mà ra. Cuộc sống thực phát triển, là do tất cả những cái “thành” từ mồ hôi nước mắt ấy của toàn xã hội.



Nhưng chạy theo thành tích ảo, đánh lừa người khác bằng con số ma, bằng báo cáo tô vẽ, như Bác Hồ từng phê bình là “làm láo báo cáo hay”, thì đáng gọi là “bệnh thành tích”, nguy hại cho cả xã hội lẫn chính người mang bệnh. Bệnh này có từ xưa lắm, nay thì lây lan rộng khắp các ngành các cấp, các địa phương, có thể xem là mạn tính, nguy hại lớn hơn bao giờ hết.



ĐUA DANH, DANH ẢO SINH LỢI TH ẬT!



Gốc rễ sâu xa của bệnh, là ở tâm lý hám danh hơn trọng thực vốn là một thói tật của con người tiểu nông cạn hẹp. Nên mới đua danh, tranh tiếng, xóm giềng mà hận nhau suốt đời chỉ vì một lời chê, rồi thì “gà tức nhau tiếng gáy”, “mua danh ba vạn”, vay tiền vay gạo làm đám cưới, đám tang, khao vọng linh đình để lấy tiếng tăm…



Khi cái danh vô ích ấy không chỉ được người chung quanh vị nể, mà còn có bằng, có sắc làm chứng loè thiên hạ, nhất là khi danh ảo có thể dẫn tới cái lợi thật, cái chức thật, cái quyền thật, rồi từ quyền lại đẻ ra danh, ra lợi cao hơn v.v., thì bệnh thành tích thời nào cũng có thể trở nên trầm trọng, lây nhanh, có khi bùng phát. Nay kinh tế thị trường hối thúc, đua tranh tiếng tăm, thương hiệu càng kích thích chạy đua thành tích ảo.



Xưa, từng có thời dân đinh trai trẻ chả biết chữ nào nhưng cứ bỏ ra ba quan tiền, là được cấp chứng chỉ “sinh đồ”, thành ra sinh đồ đông quá thể, dân chúng cười gọi “tam quán sinh đồ” để phân biệt với sinh đồ thật. Có thời vào vận mạt, ngân khố trống rỗng, như thời Trịnh Sâm, triều đình liền nghĩ mẹo đem bán một số chức tước có danh mà chẳng có quyền, cũng thu được một khoản tiền kha khá dùng vào việc đắp đê chống lụt.



Còn như chuyện người xưa làm giám thị, giám khảo mà gian lận, cũng như người dùng thế, dùng quen thân mà chạy tiếng, chạy bằng ( mà có bằng thi quốc gia là được bổ làm quan), cũng chẳng hiếm gì. Đến như bác học, Bảng nhãn Lê Quí Đôn cũng còn bị mang tiếng xấu là nhờ quan giám thị gà bài cho quí tử của mình trong kỳ thi hội!



Nay thì bệnh thành tích là muôn hình vạn trạng, có thứ triệu chứng thô lậu dễ thấy, có thứ tinh vi khó lường, nhưng cái hại thì cả trước mắt lẫn lâu dài đối với phát triển đất nước, tương lai dân tộc, cả về vật chất lẫn tinh thần, đạo đức, lối sống…



HAM DANH, GÂY HẠI KHÔN LƯỜNG



Hại to về tiền của, hàng trăm, thậm chí hàng nghìn tỷ đồng công quĩ xuống sông xuống biển, bởi ham phát triển dự án theo phong trào, không tính toán cặn kẽ đến hiệu quả đầu tư, trình độ công nghệ, thị trường...hoặc là do nhiệt tâm nhưng nôn nóng, hoặc do thiên về lấy tiếng tỉnh nhà, huyện nhà trong nhiệm kỳ mình không thua kém. Những xi măng lò đứng, nhà máy mía đường, chương trình đánh bắt xa bờ, chương trình bò sữa… ở nhiều nơi chẳng hạn.



Rồi nữa là công trình chạy theo tiến độ, cốt cho nhanh để được khen “về trước thời hạn”, nhất hạng là để “chào mừng”, hậu quả là chất lượng thấp, lại phải đổ tiền ra sửa chữa. Những chuyện bi hài cỡ nhỏ như sân vận động để mít tinh hay mở lễ hội chào mừng, chưa đến hội thì tường đã đổ, hay như vừa xong hội thì đã dỡ nền sân ra làm lại ( như sân VĐ Việt Trì, Phú Thọ dịp Lễ hội du lịch tỉnh năm 2005).



Hại cho uy tín của thể chế ta, của Nhà nước ta, là nạn gian dối thi cử, chạy điểm (ảo), chạy bằng (bằng thật học giả) của cán bộ học tại chức, có cả đại học, trên đại học, cùng những cuộc chạy huân huy chương, chạy danh hiệu, hàm vị này khác mà dư luận bàn tán từ lâu, tiếc là quá ít vụ việc bị phát giác, xử lý.



Hại cho đời sống văn hoá, mà văn hoá là một cầu nối nước ta với thế giới, chẳng hạn là nạn chạy theo thành tích thể thao. Nên nôn nóng giành huy chương mà ăn sổi, coi nhẹ xây đắp tầng nền là đào tạo tài năng thể thao từ tấm bé cho lâu dài tiến lên vững chắc. Nên xảy án hối lộ trọng tài, mua điểm, dàn xếp tỷ số…trong bóng đá. Âm nhạc cũng hối hả bụi bặm chạy đua của các ca sĩ nửa mùa, hát kém, chỉ giỏi phô phang thân thể, tranh lấy cơ hội các bầu sô lăng xê ầm ĩ, tiếng (ảo) nổi như cồn, cát sê cao, tiền vào như nước...



Hại cho sự nghiệp “trồng người”, cho chất lượng nguồn lực lao động mới, cho tương lai đất nước, mà dư luận toàn xã hội phàn nàn từ rất lâu nay, hiện đã đến đỉnh cao bức xúc, là nạn chạy theo thành tích, nói rõ hơn là nguỵ tạo những tỷ lệ quá cao số học sinh lên lớp, tốt nghiệp phổ thông các cấp, tốt nghiệp đại học, cao đẳng, xuyên tạc rất lớn chất lượng thật của giáo dục, đào tạo nước nhà. Bức xúc, nên càng sốc, và đau, khi hơn 6000 bài thi đại học vừa qua của các tú tài, là con số không tròn trĩnh, phản ánh một thành tích…trống rỗng về kiến thức của một tỷ lệ không nhỏ con em chúng ta sau suốt 12 năm đèn sách. Số bài thi điểm 1, điểm 2 còn nhiều hơn nữa.



Ngành giáo dục-đào tạo được xã hội hoan nghênh khi dấy lên cuộc vận động “nói không với gian lận thi cử và tiêu cực”. Mà trong số những tiêu cực, thì bệnh thành tích trong hoạt động giáo dục lại có tính xã hội hoá cao, nghĩa là không chỉ ngành giáo dục mà là cả xã hội đều “góp sức” cho bệnh thêm trầm trọng. Sự đời, lắm cái giả chấp nhận mãi thành quen, thành cái bình thường, thông thường, thông lệ, như là cơ thể xã hội đã quen, đã cân bằng với trạng thái bệnh lý.



Người trong cuộc quen nếp vẽ ra chỉ tiêu thi đua dạy tốt học tốt cao, năm sau cao hơn năm trước tý chút cho “hợp chiều hướng phát triển chung”, rồi đóng cửa bảo nhau nâng điểm, cho điểm, dễ tính trong coi thi, chấm thi…Các cấp bên trên ở ngành dọc duyệt chỉ tiêu cho đến các cấp chính quyền nghe báo cáo về chỉ tiêu, cũng đều hài lòng cả. Trường này trường nọ có khi tự thấy ngượng ngùng, có rút thấp chỉ tiêu cũng bị nhắc nhở, bị sức ép nhiều bề, từ trên xuống, từ cha mẹ học sinh lên, đơn độc có đúng cũng khó bề tồn tại, thôi thì cứ thông lệ mà làm, nhìn nhau mà sống, thế là vui vẻ cả.



Cả một hệ thống gian dối tiếp sức chạy theo thành tích cho trường học, nên căn bệnh mới nặng như bây giờ. Học trò đứa ham học, chăm học, bố mẹ biết chiều nhưng cũng biết nghiêm trong chuyện học, chuyện rèn phẩm hạnh của con, nhất là gặp may có thêm thầy cô nào đó có trách nhiệm nghề nghiệp, thì học khá, học giỏi, có em đỗ thủ khoa xứng đáng.



Nhiều học trò khác thấy học nhàn mà vẫn lên lớp, vẫn tốt nghiệp như ai, vì cả xã hội học thay mình, nên ham chơi hơn học. Thầy cô trẻ, muốn vươn lên dậy giỏi, thấy ba bề bốn bên đồng nghiệp phất phơ mà vẫn lên lương lên bậc, rồi cũng nản, buông xuôi…Nếp sống bệnh lý ấy khiến ngay cả cha mẹ học sinh lắm ngườì trong lòng thất vọng vì học lực kém của con em mình, biết rõ “chúng hổng kiến thức ngay từ ở các lớp dưới” ( như lời một phụ huynh tham gia vào cuộc “bồi dưỡng” giám thị tại Phú Xuyên, Hà Tây), nhưng óc chuộng danh và thực dụng khiến vẫn chạy chọt cho con có thể đỗ ảo, từ nạn nhân biến thành thủ phạm tiếp tay cho tiêu cực.



Tất cả đều vui vẻ, chỉ con em là đau khổ, vì học mười mấy năm mà lắm em vẫn thực ra là thất học. Đau khổ chát chúa, thấm thía là sau khi tốt nghiệp đại học, cao đẳng, năng lực giả phải đối mặt với đòi hỏi của cuộc sống thực, thi tuyển vào cơ quan này, doanh nghiệp nọ, nhất là doanh nghiệp liên doanh hay doanh nghiệp 100% vốn nước ngoài chẳng hạn, đương nhiên là là bị loại không thương tiếc. Cuộc sống thực luôn luôn sòng phẳng!



NÓI “KHÔNG” CÁCH GÌ ĐÂY?



Nói “không” với tiêu cực, với bệnh thành tích, trước hết và quan trọng nhất là tự mỗi người trong cuộc. Người trước cả trước hết và quan trọng hơn quan trọng nhất, là người lãnh đạo, người cầm cờ, nêu gương trung thực. Nói “không” và chống tiêu cực, chống nạn gian dối một cách kiên quyết, bền bỉ, khôn khéo. Trên không ép, không đồng tình, không ưa chạy theo thành tích, chạy theo chất lượng ảo, nhìn thẳng vào sự thật đời sống với tinh thần phê phán, bình tâm lắng nghe lời nói thật không mếch lòng, tỉnh táo trước những báo cáo ngợi ca...,thì dưới mới buộc phải và có thể tôn trọng chất lượng thật, dám báo cáo đúng sự thật dù là sự thật nhức nhối, có thể nêu các chỉ tiêu vừa sức để cả tập thể, cộng đồng cố gắng đạt được. Xã hội có cơ chế kiểm soát, ngăn chặn sự gian dối về chất lượng, điều chỉnh các hoạt động vào kỷ cương, trật tự.



Giáo dục- đào tạo vốn được coi là cần tuyệt đối trung thực và hướng tới chất lượng cao nhất, không chấp nhận hàng giả, hàng kém phẩm chất, vì sản phẩm là con người, là các thế hệ cần có học vấn và năng lực sáng tạo.Thiết nghĩ, đã đến lúc mọi thầy giáo, cô giáo, người quản lý, người lãnh đạo giáo dục nói "không " một cách thật lòng, và thực hiện nghiêm cam kết của mình chống bệnh thành tích, chống mọi tiêu cực học đường. Muốn trung thực, có trách nhiệm với đời, hãy trung thực với lòng mình, có trách nhiệm nghề nghiệp với chính mình trước hết.



Vô cảm, thờ ơ trước tiêu cực quanh mình để được an toàn, yên thân, là đồng loã với tiêu cực. Mỗi nhà giáo đều có thể là một thầy giáo Khoa, lương tâm, trách nhiệm, trung thực, dũng cảm, được thế thì tiêu cực trường ốc không còn nơi ẩn náu. Xã hội thì thúc đẩy việc kiểm soát, thông qua việc kiểm tra từ trên xuống, kiểm tra theo chiều liên kết ( thường gọi kiểm tra chéo), và kiểm tra nội bộ bằng hoạt động kiểm tra của các tổ chức Đảng, đoàn thể trong từng trường học, cơ quan giáo dục. Các trường học thì liên kết với chính quyền sở tại, thông qua các Hội cha mẹ học sinh, Hội khuyến học và các đoàn thể, tạo đồng thuận với dân, vì lợi ích của con em mình, nói “không” với tiêu cực, và tham gia kiểm tra hoạt động của nhà trường.



Trong khi, trước mắt, ai cũng biết nên riết róng việc trả bài, chấm điểm, tổ chức thi, coi thi, chấm thi đúng qui chế, thì việc cần nữa là đổi mới cách thức và hoạt động đánh giá chất lượng cả việc học lẫn việc dậy, việc quản lý, điều hành, sao cho đánh giá không phiền toái mà lại chính xác, trung thực, và giảm bớt và làm nhẹ nhàng hơn các kỳ thi. Ai ai cũng kỳ vọng nước ta sớm xây dựng được một nền giáo dục-đào tạo hiện đại, để cho cả học trò lẫn xã hội không phải bận tâm với chuyện thi cử hiện là khu vực nhiều gian lận bức bối, bởi chính học sinh, sinh viên được cởi bỏ sức ép thi cử cổ điển như hiện giờ, chẳng phải “chọi nhau” ở các kỳ thi tập trung đông đúc, do việc học, cách học, thời gian học... được tự do lựa chọn, và việc đánh giá chất lượng học hành trở nên thông thường như mọi hoạt động khác diễn ra trong trường học.



Vẫn biết ngày nay có lắm cái ”không” lại trở nên có giá, nhưng dù sao thì “không” cũng mới chỉ làm cho môi trường xã hội sạch, giống như dọn sạch mặt bằng thi công, chứ chưa xây cất được gì, chưa phải là chất lượng, là tăng trưởng. Cái gốc loại trừ bệnh thành tích, cũng là cái đích xã hội ta hướng tới, là ở sự vươn lên đạt mức tăng trưởng có chất lượng, cao như mong muốn về mọi mặt ( kinh tế, xã hội , văn hoá, lối sống...), với ngành giáo dục-đào taọ là chất lượng giáo dục, đào tạo toàn diện cao ngang hoặc hơn caí mức tưởng tượng hiện giờ ( tức là cái chỉ tiêu thi đua cao ngất ngưởng, bi hài mà ảo bấy nay). Đó mới là câu chuyện dài nghìn lẻ vài đêm...


@ All: tớ xí bài nì rùi, ai chép thì cũng lược bớt đi hok cô lại nói

quynhtrang
16-03-2008, 09:43 AM
trời ơi
tuấn anh ơi bài nè tao cũng chép rồi từ hôm thứ 6 cơ làm thế anof bấy h nhỉ

Thiếu Gia No1
16-03-2008, 03:08 PM
sặc , hình như ai cũng chép bài này thì phải ??? Tại sao lại thế nhỉ , chỉ tại google đây mà , tôi xin khuyên các bạn một câu "hãy làm ngay bài khác kẻo trùng nhau ăn 0 hết bây giờ " ! KEKE

porcupine_hnt
19-03-2008, 08:03 PM
xixi:oh: ai bảo là ai cũng chép bài này thế khôi oy:92::92:
hằng tự làm đấy nha:017: hehe

Virutlove_08
19-03-2008, 08:34 PM
May mà bài này em chép đa số tại các blog, may mà hok chép thanh niên onlne với lại vnnet, hok thì chắc cả lớp giống nhau hết. AMEN

Thiếu Gia No1
20-03-2008, 01:50 PM
Thôi , tôi cũng cảm ơn bạn TA đã post bài , nhưng mà tôi đã nhờ được bạn lớp văn làm hộ rồi , may quá , hi vọng sẽ được điểm cao !

Boysad9x
20-03-2008, 05:17 PM
Chúng ta đang làm bài văn chống bệnh thành tích mà sao ai cũng đi chép trên mạng thế????:03::03: Nếu làm thế thì thà đừng nộp còn hơn vì ...............................bài ai chẳng giống nhau! Phải như tui đây này, nhờ người lam hộ kekekeke:big_smile::big_smile: Không sợ đụng hàng!

jupisiptq89
20-03-2008, 11:50 PM
hix! khổ cho các bạn nhỉ, lại bị các thầy cô giáo khủng bố = mấy bài này, bệnh thành tích thì có liên quan gì đến mình đâu mà mình chỉ có học thôi mà đáng nhẽ mấy bài này nên cho các thầy cô giáo trong trường mình viết thì hơn:60: may mà tui đã ra trường rùi:94:

letrunghytq
22-03-2008, 10:26 PM
Bài văn là viết về bệnh thành tích hả.Tớ thấy mấy bạn lớp Lý nên viết về chính bản thân mình đó. Chép bài để lấy thành tích đó thôi đau phải là của mình:D
@ All Mem of 11 Lý: Mấy bài nài hay đó,nhưng nếu mà chép lấy điểm thì...